Trống cơm là một nhạc cụ gõ truyền thống của Việt Nam, có hình dáng thuôn dài, hai mặt trống được căng da và thường được điều chỉnh âm bằng một lớp cơm hoặc bột nếp dán ở giữa mặt trống. Nhờ cấu tạo đặc biệt này, trống cơm tạo ra âm thanh trầm ấm, mềm mại và vui tươi, khác với tiếng vang mạnh của các loại trống lớn dùng trong nghi lễ trang trọng. Khi biểu diễn, trống cơm thường được đeo trước ngực, người chơi dùng hai tay vỗ trực tiếp lên hai mặt trống để tạo nhịp điệu.
Trống cơm được dùng giữ nhịp và tạo không khí rộn ràng cho các hoạt động diễn xướng dân gian. Trong dàn nhạc dân gian, trống cơm thường phối hợp với các nhạc cụ như đàn nhị, phách, mõ, trống nhỏ để tạo nên tổng thể âm thanh hài hòa, mang sắc thái vui tươi, gần gũi.
Tại miền Trung nói chung và Hội An nói riêng, trống cơm được sử dụng phổ biến trong các lễ hội truyền thống, diễn xướng dân gian và sinh hoạt tín ngưỡng. Trống thường xuất hiện trong các hình thức hát Bả trạo, múa dân gian, lễ rước, lễ cầu ngư, lễ hội đình làng và các nghi thức cộng đồng. Ở Hội An, trống cơm còn góp mặt trong những đêm sinh hoạt văn hóa ven sông Hoài, các chương trình biểu diễn nghệ thuật dân gian và hoạt động phục vụ du khách tại phố cổ. Ngoài ra, trống cơm cũng được dùng để giữ nhịp cho các làn điệu hò khoan, hò giã gạo, hò kéo chài trong sinh hoạt lao động truyền thống.